Chiến thuật hàng xóm

Published by

on

Nói thẳng ra là chẳng có chiến thuật gì cả. Ở hiền thì gặp lành, tích đức được nhân hoà, chân thành sẽ nhiều may mắn. Nên là phía dưới chỉ đọc chơi cho vui, đừng tưởng thiệt.

Làm nhà nghỉ mà không lo hàng xóm thì coi như xong phim. Tưởng tượng xem, tuần nào cũng có khách lạ mặt kéo đến, đủ màu da chủng tộc, kéo vali ầm ầm lúc nửa đêm. Mấy ông Tây bà đầm lại không biết phân loại rác, để giày ngoài cửa lung tung. Hàng xóm mà phiền thì một cú điện thoại lên quận là có thanh tra đến ngay.

Chưa kể còn nhiều chuyện oái ăm khác.

Có bác trai già ở sau căn Oshiage của mình. Bác hay say rượu, nửa đêm gọi điện mắng: “Tại sao tôi chào khách của anh mà họ không chào lại?” Dạ, tôi sẽ dạy khách cách chào tiếng Nhật, bác đừng giận – mình đành phải xin lỗi.

Cuộc sống như luôn muốn trêu chọc người ta, nhà bác trai năm nào bây giờ đã trở thành một nhà nghỉ kinh doanh có giấy phép, dù cho khách đến ở có thể vẫn chưa chào được bằng tiếng Nhật.

Còn căn ở Kanamecho, tầng một là quán mì Ý. Mình giới thiệu cho khách nhưng ai lại bay nửa vòng trái đất đến Nhật để ăn pasta? Ông chủ quán cứ nhìn mình với ánh mắt trách móc.

Nhưng cũng có những nơi êm đẹp như mơ. Hàng xóm còn phụ giúp khi có vấn đề. Chuyện về hàng xóm từ 10 mấy năm làm nghề này thì nhiều lắm, đủ để cho Scheherazade bổ sung vào season 2 Nghìn lẻ một đêm của nàng. Họ có thể biến nhà nghỉ thành thiên đường. Hoặc địa ngục.

Bí quyết thật ra rất đơn giản

Từ trước khi ký hợp đồng, mình đã đưa vợ con đi thăm hàng xóm. Quan sát thái độ. Nếu thấy không ổn, bỏ qua luôn. Tiền mất có thể kiếm lại, nhưng hàng xóm khó ưa thì khổ cả đời.

Đi thăm hàng xóm thì không nên đi tay không, giống như đi hỏi vợ phải có hoa, có quà.

Khi đã mua nhà, mình không vội khai báo làm nhà nghỉ. Người ta nghe “nhà nghỉ” là nghĩ ngay đến tiệc tùng ồn ào, khách du lịch vô ý thức. Thay vào đó, mình kể từng chút một.

Lần gặp đầu: “Chúng tôi vừa mua nhà ở đây, rất vui được làm hàng xóm.”
Lần sau: “Đang sửa sang lại, muốn cho đẹp đẽ một chút.”
Rồi: “Đây là căn nhà thứ hai, chủ yếu để cho thuê.”
Cuối cùng: “Sẽ cho khách du lịch thuê ngắn hạn. Có giấy phép đầy đủ. Nếu có gì phiền phức, cứ gọi trực tiếp cho tôi.”

Lúc đó họ đã biết mình là ai, thấy nhà sửa sang tử tế, có số điện thoại để liên lạc. Khác hẳn với việc một người lạ đến tuyên bố “tôi làm Airbnb ở đây”.

Biến hàng xóm thành đồng minh

Mình hay dán tờ rơi tuyển người dọn dẹp ngay cột điện gần nhà. Không phải vì thiếu chỗ tuyển người, mà vì muốn tuyển chính những người sống quanh đó.

Tại sao? Họ sống gần, có lợi ích trong việc giữ khu phố yên tĩnh. Họ là “tai mắt” của mình. Khách ồn ào, họ biết ngay. Có vấn đề gì, họ báo liền. Họ không chỉ dọn dẹp, họ còn giúp canh chừng.

Ở Kimiko Jujo House có câu chuyện đặc biệt.

Một bà cụ gần tám mươi tuổi sống ngay bên cạnh thấy tờ rơi, rụt rè hỏi: “Cháu ơi, bà già thế này làm được không?”

Tờ rơi nhỏ nhỏ dán cột điện kiểu như thế này. Prompt vài lần là in ra khoảng 100 bản rồi thuê người dán khắp phố phường.

Mình nhìn bà, trong lòng xúc động. Tuổi đó mà vẫn muốn làm việc, vẫn muốn được cần đến.

“Bà là người thích hợp nhất đấy. Bà ở ngay cạnh, biết rõ khu này. Lại cẩn thận nữa. Không ai làm tốt bằng bà đâu.”

Bà vẫn lo: “Nhưng bà già rồi, sợ không làm nổi.”

“Bà đừng lo. Tôi sẽ nhờ người có kinh nghiệm đến dạy. Làm vài lần là quen thôi.”

Mình nhờ một chị có kinh nghiệm từ căn nhà khác qua dạy bà từng bước. Cách đón khách, dọn dẹp thế nào, đặt đồ ra sao, báo cáo như thế nào.

Đây là một bác hàng xóm khác, đến giúp thay cái vòi nước.

Khi nhà sửa xong, mình mời bà vào xem. Bà đứng giữa phòng, ngắm nghía từng góc, rồi thốt lên: “Đẹp quá, như trong phim ấy.”

Giờ bà cùng hai con gái làm việc đều đặn. Mỗi khi có khách mới, bà để ý. Có gì bất thường, bà báo ngay. Không chỉ dọn dẹp, bà còn giúp trông coi.

Quan trọng hơn, công việc này cho bà thấy mình vẫn còn hữu ích. Gần tám mươi tuổi mà vẫn được cần đến, đó là niềm vui lớn lao biết bao.

Có lần bà phải nghỉ vì ốm. Mình bảo cứ nghỉ ngơi, sức khỏe quan trọng nhất. Vừa khỏe, bà đã muốn quay lại: “Tôi nhớ công việc này lắm.”

Nhà nghỉ không phải là gánh nặng cho khu phố

Nhiều người nghĩ làm nhà nghỉ là làm phiền hàng xóm. Nhưng nếu làm đúng cách, đây là cơ hội cho cả hai bên.

Hàng xóm có thêm thu nhập. Có thêm việc làm. Có thêm mục đích sống. Còn mình có một đội ngũ hỗ trợ tại chỗ mà tiền bạc không thể mua được.

Bí quyết không phải ở chiến thuật cao siêu nào. Chỉ là đối xử với hàng xóm như người thân. Chia sẻ lợi ích. Cùng nhau phát triển. Đơn giản vậy thôi.

Bài sau mình sẽ kể về việc cải tạo – làm thế nào để biến một căn nhà cũ kỹ thành nơi khách muốn ở lại mãi.

Kimiko Jujo House – Hành trình 2 năm từ tìm kiếm đến doanh thu — Bài 8/13

Leave a comment