Khi nào bỏ deal

Published by

on

Có một căn nhà mình gần như đã mua. Mọi thứ đã sẵn sàng. Giấy tờ đã chuẩn bị. Tiền đã rút từ ATM. Ngày mai ký hợp đồng. Rồi tối hôm đó, mình huỷ.

Người môi giới shock. “Anh nói đùa à? Ngày mai ký rồi mà?” Mình nói không đùa. Và mình không hối hận.

Thanh niên đang phân vân có nên bỏ deal hồng chín mọng này hay ko

Câu chuyện như sau. Căn nhà nằm trong một con hẻm nhỏ, chia sẻ đường đi chung với khoảng mười hộ khác. Vị trí tốt. Giá hợp lý. Theo quy trình thường lệ, mình đưa vợ con đi thăm hàng xóm trước khi quyết định cuối cùng.

Chín trên mười hộ friendly. Có bác già vui vẻ cho kẹo mấy đứa nhỏ. Có chị trẻ hỏi han gia đình mình từ đâu đến. Có anh trung niên gật đầu lịch sự dù không nói nhiều. Tất cả đều bình thường.

Nhưng hộ thứ mười thì khác.

Một ông cụ khoảng bảy mươi. Khi thấy mình và mấy đứa con đứng trước cửa, ông ấy không mở cửa mà nhìn qua khe hở. Ánh mắt lạnh. Không nói gì. Rồi đóng sầm cửa lại.

Vợ mình nói: “Ông này có vấn đề.”

Mình điều tra thêm. Hỏi vài người trong khu vực. Hoá ra ông ấy có tiếng là người kỳ thị người nước ngoài. Đã từng gọi cảnh sát khi thấy khách du lịch đi qua con hẻm. Đã từng viết đơn khiếu nại lên ward office (*) về tiếng ồn từ một căn hộ cho thuê ngắn hạn gần đó, dù căn đó hoạt động hoàn toàn hợp pháp và không có complaint nào khác.

Một người như vậy, sống ngay cạnh, chia sẻ đường đi chung. Mình tưởng tượng ra scenario: mỗi khi khách đến, ông ấy sẽ đứng nhìn. Mỗi khi có tiếng động nhỏ, ông ấy sẽ gọi cảnh sát. Mỗi tháng, ông ấy sẽ viết đơn khiếu nại. Không vi phạm pháp luật, nhưng đủ để làm phiền. Đủ để stress. Đủ để biến một business ổn định thành nightmare.

Mình gọi cho môi giới, huỷ deal.

“Nhưng anh đã mất bao nhiêu công sức rồi?” Môi giới nói. “Đã đàm phán giá xuống được rồi mà.”

Kệ.

Có những thứ quan trọng hơn việc không mất công sức. Sự bình yên là một trong số đó.

Đây không phải lần đầu tiên mình bỏ deal. Có lần ngân hàng từ chối cho vay vào phút chót. Có lần phát hiện nhà có vấn đề về pháp lý mà môi giới không nói. Có lần đơn giản là mình thay đổi ý định sau khi suy nghĩ kỹ hơn.

Mỗi lần như vậy, người ta hay hỏi: “Anh không tiếc à? Không tức à?”

Câu trả lời là không. Thật sự không.

Mình có một mindset mà nhiều năm mới học được: non-attachment. Không dính mắc vào bất kỳ deal nào. Dù đã mất thời gian. Dù đã mất công sức. Dù đã gần như chạm tay vào.

Bất động sản không thiếu. Hôm nay bỏ căn này, ngày mai sẽ có căn khác. Tuần này không được, tháng sau sẽ có cơ hội mới. Quan trọng là không để cảm xúc chi phối quyết định.

Nhưng có những deal dù khoai đến đâu mình vẫn không bỏ cuộc, vì đơn giản kiên trì đi mãi sẽ thành đường.

Nhiều người mua nhà vì đã lỡ đầu tư quá nhiều cảm xúc. Họ đã mơ về căn nhà đó. Đã kể cho bạn bè nghe. Đã lên kế hoạch trang trí. Khi gặp vấn đề, họ cố gắng ignore hoặc rationalize. “Chắc không sao đâu.” “Một người hàng xóm khó chịu thì có gì đâu.” “Mình sẽ tìm cách xử lý.”

Không. Khi có red flag, hãy dừng lại. Hãy bỏ deal. Hãy move on.

Với Kimiko Jujo House, may mắn là không có red flag nào như vậy. Hàng xóm friendly. Khu phố bình yên. Không có ai có tiền sử gây khó dễ. Nhưng nếu có, mình cũng sẽ bỏ. Dù đã chờ đợi gần hai năm.

Sự kiên nhẫn và sự non-attachment không mâu thuẫn. Kiên nhẫn là chờ đợi cơ hội đúng. Non-attachment là sẵn sàng bỏ đi khi cơ hội đó hoá ra không đúng như mình tưởng.

Bài tiếp theo, mình sẽ nói về một đối tượng mà bạn cần đặc biệt cẩn thận: môi giới bất động sản.

(*) Ward office: Văn phòng quận, cơ quan hành chính địa phương tại Nhật.

*Kimiko Jujo House – Hành trình 2 năm từ tìm kiếm đến doanh thu — Bài 4/12*

Leave a comment